14/6/12

Gia Cát tu thân


Lâu lâu rồi mới quay lại viết lách tí, dạo này bận bịu nhiều việc quá nên cũng bẵng đi một thời gian. Sau đây lại xin được chia sẽ đôi ba dòng suy nghĩ về tu thân.
Nói về triết lý nhiều thì cũng nhàm. Thôi thì xin kể về câu chuyện tu thân của một nhân vật tẫm cỡ vậy :))
Tu thân từ trong bản thân mỗi con người...
Câu chuyện đầu tiên là thế này, bạn nào mà từng biết tam quốc diễn nghĩa, hẳn không thể quên được nhân vật Khổng Minh- Gia Cát Lượng phải không. :D. Rất nhiều người, trong đó có mình, luôn tôn sùng Khổng Minh như một hiện thân của trí tuệ siêu phàm, khả năng quan sát tinh tế và nắm bắt thời cuộc bậc nhất trong lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, để có được những phẩm chất đấy, không chỉ nhờ vào tài năng thiên phú, mà Khổng Minh còn phải rèn luyện và trau dồi rất nhiều khi còn nhỏ. Có bạn nào để ý rằng lúc nào ông cũng mang theo bên mình 1 chiếc quạt mo không??? :)). Vâng, quân sư quạt mo, nghe nhiều rồi. Cái quạt đấy hàm chứa trong đó cả 1 câu chuyện (có thể chỉ là giai thoại) như sau:
Hồi nhỏ, khi Gia Cát Lượng lên 8, 9 tuổi vẫn chưa biết nói, gia cảnh lại nghèo, do đó phụ thân ông đã để ông chăn cừu trên một ngọn núi ở gần đó.
Trên núi có một đạo quán, trong đạo quán có một lão đạo sĩ tóc bạc. Lão đạo sĩ mỗi ngày đều ra ngoài đi du ngoạn. Một ngày nọ, ông trông thấy Gia Cát Lượng và thử trêu đùa cậu bé, thì cậu bé cũng đùa lại với ông. Từ đó Gia Cát Lượng và lão đạo sĩ thường trò chuyện với nhau bằng cách ra dấu tay. Lão đạo sĩ thấy Gia Cát Lượng thông minh khả ái nên đã tiện thể trị bệnh cho cậu. Không lâu sau, bệnh câm của Gia Cát Lượng đã được chữa khỏi.
Khi có thể nói được, Gia Cát Lượng vô cùng cao hứng; cậu hướng về lão đạo sĩ để bái tạ. Lão đạo sĩ nói: “Hãy về nhà nói với cha mẹ rằng ta sẽ thu con làm đồ đệ, dạy con biết đọc biết viết, học thiên văn địa lý, và phép dùng binh bằng Âm Dương Bát Quái. Nếu cha mẹ con đồng ý, thì hằng ngày con hãy đến đây học, không được bỏ buổi nào.”
Kể từ đó, Gia Cát Lượng bái lão đạo sĩ làm sư phụ. Bất chấp gió mưa, hàng ngày Gia Cát Lượng đều lên núi nghe giảng. Cậu thông minh hiếu học, chuyên tâm ghi nhớ, sách chỉ xem qua là đã hiểu, nghe giảng xong là đã nhớ. Vì thế lão đạo sĩ ngày càng thêm quý mến cậu.
Nháy mắt đã bảy, tám năm trôi qua.
Một ngày nọ, khi Gia Cát Lượng đang xuống núi và đi qua một cái “am” bỏ hoang, thì bất ngờ một trận cuồng phong thổi tới, kèm theo mưa gió rợp trời dậy đất. Gia Cát Lượng vội lánh vào trong am để trú mưa, thì bỗng nhiên, một người con gái cậu chưa từng trông thấy tới nghênh đón cậu vào trong nhà. Chỉ thấy cô gái này mày nhỏ mắt to, mảnh mai kiều diễm, tựa như tiên nữ hạ phàm. Gia Cát Lượng cảm thấy bị cuốn hút bởi cô gái. Khi trời tạnh mưa, cô gái tiễn cậu ra cửa, cười nói: “Hôm nay chúng ta coi như đã biết nhau. Từ nay về sau khi lên núi xuống núi thì xin hãy qua đây nghỉ ngơi và dùng trà.” Lúc Gia Cát Lượng từ trong “am” đi ra ngoài thì thấy có hơi chút kỳ quái, làm sao nơi chưa từng đến này lại có người ở.
Từ đó về sau, mỗi lần Gia Cát Lượng tới am, người con gái không chỉ ân cần tiếp đãi, mà còn có thịnh tình muốn giữ lại dùng cơm. Ăn cơm xong hai người không chỉ cười nói mà còn đánh cờ giải khuây. So với đạo quán, nơi đây quả thực là một thế giới khác hẳn. Gia Cát Lượng bắt đầu mê muội mà không tự nhận ra.
Tâm trí Gia Cát Lượng trở nên bị ảnh hưởng, và cậu cảm thấy chán nản khi học tập. Sư phụ giảng đến đâu thì quên đến đó, lời giảng đi vào tai này rồi xuất ra tai kia, không thể ghi nhớ, lúc đọc sách thì không biết là nói về cái gì, càng xem càng không nhớ

Lão đạo sĩ biết có vấn đề, bèn gọi Gia Cát Lượng đến, thở dài một tiếng rồi nói: “Hủy cây thì dễ, trồng cây thì khó. Ta đã tốn quá nhiều công sức vì ngươi rồi.”
Gia Cát Lượng nghe sư phụ nói biết có chuyện, vội cúi đầu nói: “Sư phụ! Con sẽ không cô phụ một phen khổ tâm của ngài.”
Lời này hiện tại ta không thể tin”, lão đạo sĩ nhìn Gia Cát Lượng và nói. “Ta thấy ngươi là đứa trẻ thông minh, định dạy ngươi thành tài, nên mới trị bệnh cho ngươi, thu ngươi làm đồ đệ. Mấy năm trước ngươi thông minh cần mẫn, sư phụ ta khổ tâm dạy ngươi cũng không cảm thấy khổ; nào ngờ giờ đây ngươi từ cần mẫn thành lười nhác, tuy thông minh mà cũng uổng công, lại còn nói sẽ không cô phụ một phen khổ tâm của ta, ta tin sao được?”
Lão đạo sĩ lại nói: “Gió không thổi, cây không động, thuyền không đảo, nước không đục.” Nói rồi chỉ vào cây cổ thụ bị rất nhiều dây mây cuốn vào ở trong sân cho Gia Cát Lượng xem. “Ngươi xem, cái cây kia tại sao sống dở chết dở, không thể tăng trưởng lên được?”
Bởi vì dây mây cuốn rất chặt vào nó khiến nó không lớn được”, Gia Cát Lượng đáp.
Đúng rồi, cái cây này ở trên núi, nơi đất đá khô cằn, rất cực khổ nhưng vẫn sống tốt vì nó quyết chí mọc rễ xuống dưới, đâm cành lên trên, không sợ nóng, không sợ lạnh, nên càng ngày càng cao lớn. Thế nhưng cái dây mây chỉ cuốn một lúc mà nó đã không lớn lên được, đây gọi là ‘lạt mềm buộc chặt’ đấy!”
Vốn thông minh nhanh trí, Gia Cát Lượng không giấu giếm mà hỏi ngay sư phụ: “Sư phụ, sao ngài biết chuyện?”
Lão đạo sĩ nói: “Gần nước biết tính cá, gần núi rõ tiếng chim. Ta xem thần sắc ngươi, quan sát hành động của ngươi, còn không biết tâm sự của ngươi hay sao?” Lão đạo sĩ ngừng lại một lúc rồi nghiêm sắc mặt, nói: “Nói thật cho ngươi rõ, đứa con gái mà ngươi thích kia chẳng phải là người, nó nguyên là một con tiên hạc trên Thiên Cung, chỉ vì ăn vụng hội bàn đào của Vương Mẫu mà bị Thiên Cung đánh hạ xuống để chịu khổ. Tới nhân gian, nó hóa thành mỹ nữ, văn võ thì không, cày bừa chẳng biết, chỉ biết tầm hoan tác nhạc. Ngươi thấy tướng mạo nó đẹp, nhưng nó chỉ biết có ăn ngủ thôi. Ngươi cứ thần hồn điên đảo thế này, cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì đâu. Nếu không theo nó chiều ý nó, nó còn làm hại ngươi.”
Gia Cát Lượng nghe xong sợ quá, vội hỏi xem phải làm sao.
Lão đạo sĩ nói: “Con tiên hạc này có thói quen, là mỗi khi đêm đến thì nó hiện nguyên hình, bay lên thiên hà tắm rửa. Lúc ấy, ngươi tiến vào phòng nó, lấy y phục nó đem đốt đi, y phục nó là mang từ trên Thiên Cung xuống. Bị đốt rồi thì nó không thể hóa thành mỹ nữ được nữa.”
Gia Cát Lượng nghe lời sư phụ dặn dò và rời đi. Trước khi đi, lão đạo sĩ đưa cậu một cây gậy đầu rồng và nói: “Con hạc này khi phát hiện trong am phát hỏa, sẽ lập tức từ thiên hà phi trở xuống, gặp ngươi đang đốt xiêm y của nó, tất không chịu thua. Nếu nó làm hại ngươi, hãy dùng quải trượng này đánh nó, nhớ đấy!”
Giờ Tý đêm hôm đó, Gia Cát Lượng nhẹ nhàng vào trong am, mở cửa phòng, quả nhiên thấy trên giường có một bộ xiêm y, nhưng không thấy người đâu. Cậu lập tức nhóm lửa đốt cháy bộ xiêm y.
Tiên hạc đang lúc tắm rửa trên thiên hà, đột nhiên thấy trong lòng bất an, vội vàng đi xuống nhìn quanh thì thấy trong am có lửa, vội vàng hét to rồi phi trở xuống. Khi thấy Gia Cát Lượng đang đốt xiêm y, nó nhào tới và dùng mỏ mổ vào mắt Gia Cát Lượng. Gia Cát Lượng nhanh mắt nhanh tay, cầm lấy quải trượng, lập tức đánh con hạc rớt xuống đất. Cậu vội chìa tay ra chộp nhưng chỉ nắm được cái đuôi. Tiên hạc liều mạng vùng vẫy thoát ra, vỗ cánh thật mạnh rồi bay vọt lên không trung, nhưng đám lông đuôi thì bị Gia Cát Lượng giứt đứt hết.
Tiên hạc bị cụt đuôi, không còn giống những tiên hạc khác trên Thiên Cung nữa nên vô cùng xấu hổ. Từ đó nó không dám lên thiên hà tắm rửa nữa, cũng không thể biến lại thành mỹ nữ vì đã bị đốt mất xiêm y, đành vĩnh viễn ở tại nhân gian, chui vào lẫn lộn với bầy bạch hạc.
Từ đó Gia Cát Lượng không quên bài học này, đem đám lông đuôi tiên hạc đi cất giữ cẩn thận, lấy đó làm tấm gương để răn mình.
Từ đó về sau Gia Cát Lượng ngày càng cần mẫn, phàm sư phụ giảng gì, đọc sách gì thì đều ghi nhớ, tâm lĩnh thần hội, biến chúng thành thứ của bản thân mình. Lại qua một năm nữa, đúng vào ngày Gia Cát Lượng đốt họa bì của mỹ nữ, lão đạo nhân cười nói với Gia Cát Lượng: “Đồ đệ này, ngươi theo ta đã chín năm rồi, sách gì cần đọc thì đã đọc rồi, điều gì cần truyền thụ thì đã nghe rồi. Có câu nói ‘sư phụ lĩnh tiến môn, tu hành tại cá nhân’, ngươi nay đã 18 tuổi rồi, còn cần lập gia đình, ngươi hãy tự mình xử lý mọi việc.”
Gia Cát Lượng thấy sư phụ nói đã “học xong”, bèn vội vàng khẩn cầu, nói: “Sư phụ, đồ đệ càng học càng thấy học thức nông cạn, con nguyện ở lại với ngài học thêm bản lĩnh.”
Bản lĩnh chân chính cần phải trong khi thực hành mới có thể đạt được. Sách đã học rồi, còn cần xem Trời Đất thiên biến vạn hóa thế nào, tùy thời mà chuyển, tùy cơ ứng biến, mới có thể hữu dụng được! Hãy lấy con tiên hạc kia làm bài học giáo huấn, từ nay chớ lại để tình sắc làm mê đắm nữa, đây là giáo huấn trực tiếp; hết thảy sự việc trên đời đều không được để giả tướng mê hoặc, nhất định phải xử lý cẩn thận, phải thấy rõ bản chất mới được. Đây coi như lời dặn dò lúc chia tay! Hôm nay ta phải đi đây!”
Sư phụ, ngài định đi đâu?” Gia Cát Lượng kinh ngạc hỏi. “Từ nay con biết đến đâu tìm ngài?”
Vân du bốn biển, không có định hướng”, lão đạo sĩ đáp.
Nhất thời không biết làm sao, Gia Cát Lượng nước mắt tuôn rơi, nói: “Sư phụ nhất định phải đi, thì xin nhận đồ đệ một bái, gọi là cảm tạ đại ân dưỡng dục.
Gia Cát Lượng cúi mình làm lễ, lễ xong ngẩng đầu lên thì đã không thấy sư phụ đâu nữa. Từ đó cũng không nghe nói tung tích của lão đạo sĩ nữa.
Lão đạo sĩ trước khi đi đã đưa cho Gia Cát Lượng một vật, chính là bộ y phục Bát Quái mà sau này ông thường xuyên mặc.
Gia Cát Lượng hoài niệm sư phụ, thường mang chiếc áo Bát Quái trên người, coi như vĩnh viễn cõng sư phụ trên lưng. Gia Cát Lượng không quên giáo huấn của sư phụ, nhất là lời dặn dò lúc chia tay, đặc biệt thường mang theo mình chiếc quạt bằng lông vũ, không rời khỏi tay, để tự răn mình phải hành sự thận trọng. Đây chính là lai lịch chiếc quạt lông vũ trên tay Gia Cát Lượng.
Đấy, các bạn trẻ thấy rồi, bài học từ câu truyện trên thì nhiều vô kể, nhưng xin đưa ra mấy lời như sau:
  • Thông minh thôi chưa đủ, ngọc bất trác bất thành khí mà, phải chăm chỉ, siêng năng, cần cù thì mới mong thành tài được, vì sự học có bao giờ là kết thúc đâu. Với một trader cũng vậy, market là chiến trường của dân trí thức, vì vậy cần phải luôn luôn học hỏi, như vậy mới kiếm được tiền từ thiện hạ
  • Luôn luôn soi lại bản thân mình, nhìn ra và sửa cái sai thì chưa bao giờ là muộn, chỉ có điều có dám thừa nhận cái sai và thay đổi nó không thôi. Bài học này cực kì quan trọng với một trader, tâm lý con người là không thay đổi theo thời gian, nếu không tác động vào nó, lần sau bạn sẽ lại tiếp tục vấp phải những sai lầm đấy. Trong câu chuyện trên, GCL dùng chiếc quạt để tự răn mình phải hành động, suy nghĩ thận trọng, với trader cũng vậy, sai lầm của bạn sẽ trả giá bằng tiền- tức là máu và nước mắt của bạn. Vì thế, khi gặp thất bại thì đừng để “lạt mềm buộc chặt”, hãy như cái cây đâm sâu vào lòng đất, với khát vọng mạnh mẽ hơn trước, tìm ra lỗi sai của mình và khi bạn có thể nhìn vào đồ thị mà nhận ra bài học lần trước, lúc đó tỷ lệ thành công của bạn sẽ cao hơn trước rất nhiều
Trên đây là vài dòng tâm sự, từ câu chuyện trên mà rút được nhiều ý nghĩa, bài học khác nhau. Xin bôi đen một vài dòng cảm thấy sâu sắc trong câu chuyện để tiếp tục suy ngẫm...

25/5/12

Góc nhìn về câu nói của Khổng Tử

Cách vật, trí tri, thành ý, chính tâm, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ- Đại học- Nho giáo
Người ta thường quan tâm hơn đến bốn chữ sau hơn và càng nguy hiểm hơn khi gần đây, không ít sinh viên trong chúng ta đã chỉ còn nhớ đến 3 chữ: tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.
Bài viết này có thể chỉ là một góc nhìn phiến diện về một vấn đề, nhưng tôi tin rằng nó có thể làm toát lên cả một hiện thực thế hệ sinh viên trẻ, và đây cũng là một bài học rút ra với chính tôi để luôn răn đe bản thân mình về cách nhìn nhận cuộc sống. (Xin phép được dùng những từ ngữ suồng sã nhất để trò chuyện)
Kì 1: Cái nhìn về hai chữ tu thân...
2 chữ tu thân tưởng chừng rất đơn giản nhưng nó lại nằm ở giữa và là một trong những bước quan trọng để bình thiên hạ.
Cách vật: Hiểu một cách tường tận vấn đề, sự vật, tìm ra được bản chất và căn nguyên của nó
Trí tri: Cách vật rồi phải tiếp tục có những nhận thức đúng đắn
Thành ý: Trí tri rồi phải tiếp tục có những ý nghĩ thành thật
Chính tâm: Thành ý rồi phải tiếp tục có cái tâm ngay thẳng
Xét trên 4 yếu tố trên lần lượt tạo ra 1 thứ gọi là tu thân. Vậy tu thân là cái quái gì?
Con người ta khi có một sai lầm thường than thân trách phận, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, xin được liên hệ với câu chuyện học tập và thi cử của sinh viên. Cứ mỗi kì thi đến hàng loạt những status trên FB xuất hiện, buồn, vui, khổ, đau đều có cả. Haizzz, hôm nay giám thị trông chặt quá, đề ra khó vl, thầy không cho để cương học bằng niềm tin à... Nhiều, nhiều lắm. Tiên trách kỉ, hậu trách nhân, mấy ai làm được điều đấy. Đấy chính là biểu hiện của tu thân- nhìn lại mình, soi rọi và hoàn thiện nhân cách. Khoan hãy bàn về nhân cách tốt xấu như thế nào (vì tốt xấu thì tùy từng cách nhìn mà thôi), hãy phân tích nguyên nhân của nhứng status trên nhé
Cách vật: Đây rồi, vấn đề đầu tiên, học đại học để làm gì khi những người giàu nhất thế giới bỏ học giữa chừng? Xin thưa là đừng vin vào điều đó. Vâng, bạn giỏi, hãy bỏ học và làm theo ý thích của mình, chỉ có thời gian mới nói cho bạn biết, bạn đúng hay sai. Nếu ai muốn bỏ học giữa chừng, tôi sẽ ủng hộ nếu bạn là người: giết người mà không quay đầu lại. Được thôi, nhưng trong số những người giàu nhất thế giới đấy, không ít người phải mài đũng quần 4 năm trên cái ghế giảng đường, chưa kể là có những người mài lâu hơn thế :)). Rồi, căn nguyên của việc tại sao lại phải học, nghĩ một hồi thì ai cũng có những suy nghĩ riêng, nhưng sau đó lại hỏi, tại sao mình lại phải học những môn trên đại học, chẳng liên quan. =)). Đây là câu nói quan trọng đấy, nó thay đổi cả một thế hệ mất rồi. Học cấp 3 thì tôi thấy có những người đặc biệt ghét toán, tôi thì ghét văn, nhưng đến bây giờ nếu cho đi học lại thì chắc chắn tôi sẽ không trốn 1 buổi văn nào. Đấy, thời gian nó vẫn quyết định mà. Sai rồi thì mới muốn sửa, nhưng muộn rồi, vì thể hãy nhận thức thật sớm nhé. Đừng nói môn này không quan trọng với bạn... Tôi nghe nhàm rồi. Steve Job với quả táo, bạn biết chứ. Ông ta làm trong lĩnh vực gì: Công nghệ cao, nhưng có một chi tiết thú vị là ông lại từng đi học các kiểu viết chữ đẹp, :)). Luyện chữ, làm cái quái gì. Nhưng xin thưa nó là nền tảng cho những phông nền đẹp mắt trên Mac đấy ạ. Được rồi, thế là viết chữ đẹp với máy tính có liên hệ với nhau nhé. Biết đâu những thứ bạn cho là không quan trọng với bạn nhưng trong tương lai nó sẽ hữu dụng lắm đấy, đôi khi là nền tảng để bạn thành công.
Tôi không muốn nói rằng bạn hãy ôm hết tất cả vào cái não bé xíu dùng chưa đầy 5% của bạn nhé. Nổ tung thì chết, nhưng bạn phải biết rằng, chưa chắc nó đã là không quan trọng trong hiện tại nhé
Vật đã cách: tiếp tục cuộc hành trình nhé.
Trí tri: :)), bạn hiểu bản chất của việc học rồi thì sang bước tiếp theo, không thì quay lại bước 1 nhé :)). 
Nhận thức đúng đắn, cái này thì dễ hiểu lắm, nếu đã thấm nhuần bước 1. Nhưng xin đi tiếp công cuộc của sinh viên không nhận thức được tầm quan trọng của việc học nào.
Người ta thường nói: nhàn cư vi bất thiện, quả không sai. Không hiểu học để làm gì ắt sẽ sinh ra những nhận thức sai lầm về việc học, nhất là các môn trong giảng đường. Học cái dễ thì khó, cái xấu thì nhanh lắm. Một phát kiến vĩ đại của bạn là học chẳng để làm quái gì cả. Ngay lập tức nó nhảy sang bước 3 mất rồi :))
Thành ý: :)). Khó nhằn rồi đây. Sai ngay từ bước 1 rồi thì móc đâu ra thành ý, thành ý theo kiểu học làm quái gì vậy. Sinh viên hiện nay có một bộ phận không nhỏ có tư tưởng thế này: ham sung sướng, ưa cái đẹp và thích hưởng thụ trong khi: lười, ngu, sĩ.
Mấy thứ đấy hay đi liền với nhau lắm. Học thì lười mà đòi điểm cao, thích ngủ nướng mà mong body đẹp, đến lúc người khác nói thì lãi sĩ chẳng thèm nghe. Sờ sờ ra đấy, phao, phao, phao. Tìm đến phao chứ còn gì nữa. Với giấc mộng em được bằng giỏi, nhiều ông lao vào học, trong khi nhiều ông ngồi cầu trời cho số phận vào câu tủ thì nhiều ông chăm chỉ tìm phao :)). Bám được vào là sống đấy. Xin lỗi nếu ai nói rằng học không phải vì điểm, nếu thế thì đi học với làm phao là quái gì, nghỉ đi. Nếu chỉ muốn qua thì đơn giản lắm, trời sinh voi sinh cỏ, học 1 tí cũng đủ 5 điểm rồi, bạn vào được đại học tức là cũng ngốn kha khá kiến thức đấy, đừng đổ tại mình thiểu năng. :p. Đấy là câu chuyện hiện nay, phao- tài liệu ôn thi. Nó cùng là một đống giấy nhưng cách sử dụng thì khác nhau đấy. Ý nghĩ của bạn đã lệch lạc rồi. 
Chính tâm: Làm điều ác ắt sẽ gặp quả báo, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Ma là giám thị chứ ai, còn quả báo là bị bắt :)). Bạn đang tự lừa dối chính mình. Xin lỗi, tôi phải chửi thẳng vào mặt bạn: đồ con lừa :)). Lừa gia đình, lừa xã hội thì dễ, lừa được cả bản thân mới khó. Cầm cái bằng trên tay mà không biết ngượng, nhận bảng điểm mà không biết nhục. Đúng là tà tâm khó sửa. Cái tính lừa dối nó phát sinh nhanh lắm. Làm kinh tế, cái gọi là thủ thuật và lừa đảo nó cách nhau mỏng như cái ấy ý... (hơi đen tối tí). Thói quen rồi, ăn được một lần, thấy bở ăn mãi rồi lệ thuộc vào nó. Nào là tiên dược, thuốc phiện, cờ bạc, quay phao cũng khiến người ta nghiện đấy. Chẳng thế mà kì nào cũng thấy la liệt xe rác ở trường. Tội cho các cô lao công. Rồi cứ giữ cái tư tưởng đấy mà ra ngoài đời nhé, bạn lừa đời, nó sẽ lừa lại bạn một vố đau hơn đấy. 
Đơn giản là 4 thứ trên đã cấu trúc nên cả một lối sống rồi, tham lam, thích hưởng thụ và lười nhác...
Tu thân chẳng qua cũng từ gốc của nó, cái gọi là cách vật mà ra thôi...
Hẹn gặp lại bạn ở kì 2: Tu thân, vài điều cần nhớ

9/4/12

A

Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể siết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh - một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.

Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh.

Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô. Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh:

“Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.”
Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồicô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa.

Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa. Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống
bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.

Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô:

“Thôi bỏ cái chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem cả nhà mình toànnhững đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông thật chướng mắt”.

Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở. Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái chăn cũ đi.

Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước.

Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ vất bỏ nó.

Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa. Một ngày anh có việc gấp phải rangoài, quên mang theo máy tính xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không lâu.

“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôilo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả.

Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó.

Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm giác nhóibuốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là
món quà bất ngờ dành cho em...”

Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời..

Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ

Một thời để nhớ ...

7 điều giản dị

‎7 điều giản dị 

1. Bạn không thể thành công khi đơn độc. Câu chuyện nào kể về những thành công đều nói về những con người hết sức tương trợ lẫn nhau. Ai cũng có tài năng và điều kiện riêng biệt. Hãy làm những gì bạn làm tốt nhất và khích lệ mọi người phát triển trên “đất” của họ. 

2. Sự bền chí luôn luôn thắng cuộc. Nếu không bỏ cuộc, bạn không thể nào thất bại. Khi gặp trở ngại, cố gắng tìm những con đường khác nhau để vượt qua. Hãy lắng nghe những lời đanh thép của Winston Churchill hét lên trong những giờ phút đen tối nhất của nước Anh: “Không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ bỏ cuộc.”

3. Mỗi ngày nên dành một chút thời gian để tập trung vào nội tâm. Có người gọi đó là THIỀN. Hãy lắng nghe những lời thì thầm tận đáy lòng của bạn!

4. Nếu bạn không bằng lòng với bản thân của ngày hôm nay thì đừng mong rằng ngày mai sẽ khác. Hãy thay đổi thái độ, cách nghĩ và cách sống để sớm nhận được những thay đổi mới trong tương lai.

5. Bạn là sản phẩm của những ý nghĩ. Nếu bạn muốn có nhiều hơn những gì bạn nghĩ mình đang sở hữu thì đừng bao giờ tốn thời gian và năng lượng cho những ý nghĩ tiêu cực.

6. Bạn luôn nhận được những gì bạn gửi đi. Nếu bạn muốn được giúp đỡ, trước hết hãy là người luôn sẵn sàng giúp người khác. Nếu bạn muốn thành công, hãy giúp hết lòng mọi người có được những gì họ muốn.

7. Cuộc đời cũng giống như một bộ phim. Bạn là người viết kịch bản. Bạn là nhân vật chính. Bạn là đạo diễn và là nhà phê bình. Rồi phim cũng chấm dứt. Sống không phải để tồn tài, mà sống để làm nên giá trị của cuộc đời. Điều quan trọng là làm sao mỗi ngày trôi qua là những giây phút tuyệt vời nhất. Vì bạn chẳng có gì ngoài những khoảng khắc của hiện tại.

8/4/12

Có đâu mà dễ thế :p - to long leg

Chàng ngồi cạnh nàng trong công viên mà mãi không thấy nàng có động tĩnh gì cả.

- Em có muốn nghe anh kể một câu chuyện không?

- Có, anh kể đi. 

Và chàng kể: "Ngày xửa ngày xưa, xưa lắm... xưa lắm, trong một khu rừng, có hai mẹ con nhà dê. Một hôm dê con đi lạc vào rừng, dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ đi mãi đi mãi, đến một cánh rừng, dê mẹ gặp bác sói.

Dê mẹ hỏi bác sói: - Bác sói ơi! Bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?

- Có đâu mà dễ thế? Trong lúc dê mẹ đang ngu ngơ không hiểu bác sói nói gì, bác sói nói tiếp: - Hôn tôi một cái tôi chỉ cho.

Thế rồi bác sói chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ đi mãi đi mãi, đi đến một bờ sông gặp bác voi.

Dê mẹ hỏi:
- Bác voi ơi! Bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?

- Có đâu mà dễ thế?

Lần này dê mẹ hiểu ý ngay. Dê mẹ hôn bác voi một cái. Thế rồi bác voi lại chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ lại đi mãi đi mãi, đi đến một cánh rừng hoang vắng, dê mẹ gặp bác hổ.

Dê mẹ hỏi: - Bác hổ ơi! Bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?

- Có đâu mà dễ thế?

Dê mẹ lại bác hổ một cái và bác hổ lại chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con.

Đang kể chàng bỗng dừng lại không kể nữa.

Nàng hỏi: - Câu chuyện kết thúc chưa anh?

- Còn dài lắm em ạ.

- Thế sao anh không kể tiếp?

- Có đâu mà dễ thế?

Tình yêu Iris

Listening strategies for IELTS tests

Bộ sách nghe luyện IELTS khá hay nhé. Link nè các bạn:
http://www.mediafire.com/download.php?7hkyezqzyowxr2j
http://www.mediafire.com/download.php?z7s5nbf7052co0a
2 file nhé, download rồi ghép lại và giải nén ra, vậy là có thể nghe tốt được rồi :x

Truyện cười- Cụ già bá đạo

Một đôi trai gái chở nhau lên cầu ngắm cảnh.

- Chàng trai: Cuộc đời thật lắm tai ương, cớ sao anh lại dễ thương thế này? ♫

- Cô gái cũng không chịu thua: Cuộc đời thật lắm éo le, cớ sao em lại kute thế này? ♥

- Một bà già đi ngang qua thấy vậy: Cuộc đời đau khổ triền miên, đi đâu cũng gặp lũ điên thế này??? :-<

6/4/12

Bài học từ những câu truyện cười

BÀI HỌC 1:
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo:
- Tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra .
Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô c...ho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?
- Vợ: ông Bob hàng xóm.
- Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền
800 đô hắn nợ anh không?

--> Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.

BÀI HỌC 2:
1 nhân viên bán hàng, 1 thư ký hành chính và 1 Sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được 1 cây đèn dầu cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “ta cho các con mỗi đứa 1 điều ước”.
-Tôi trước! tôi trước! – thư ký hành chính nhanh nhảu nói: tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Puff. Cô thư ký biến mất.
Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Puff. anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý.
Ông quản lý nói: tôi muốn 2 đứa đấy có mặt ở Văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.

--> Bài học xương máu: luôn luôn để Sếp phát biểu trước.

BÀI HỌC 3:
Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi. Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: "Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang."

--> Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.

BÀI HỌC 4:

Một con gà tây trò chuyện với một con bò. “Tớ muốn mình có thể trèo tới trên ngọn cây kia,” nó thở dài than, “nhưng tớ chẳng đủ sức.” “Sao cậu không nhấm nháp chút đồ phế thải của tớ?” Con bò đáp, “Bổ lắm đó.” Con gà tây đớp vào đống phân bò và thực sự có được sức mạnh để trèo được lên một cành cây thấp nhất.Ngày hôm sau, sau khi đớp thêm một mớ phân bò nữa, con gà tây leo lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau bốn hôm đớp phân bò như thế, con gà tây hãnh diện trèo được lên đậu trên ngọn cây.Tức thì nó bị một nông dân trông thấy, và ông ta bắn nó rơi khỏi ngọn cây.

--> Bài học xương máu: Xạo sự,dối trá có thể đưa anh lên đỉnh cao,nhưng không giúp anh bám trụ được lâu dài.

BÀI HỌC 5:
Con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét.Trới lạnh quá con chim bị đông cứng lại và rơi xuống một cánh đồng lớn.Trong lúc nó nắm đấy một con bò đi qua ị vào người nó.Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng người nó đang ấm dần.Đống phân ấy ủ ấm cho nó.Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Con mèo đi ngang nghe tiếng chim hót liền tới thám thính.Lần theo âm thanh con mèo phát hiện ra con chim nằm dưới đống phân,nó liền bới con chim ra ăn thịt.
-
-> Bài học xương máu:
1. Người ị vào mình chưa hẳn là kẻ thù của mình
2. Người kéo mình ra khỏi đống đống phân chưa hẳn là bạn mình
3. Và khi đang ngập ngụa trong đống phân thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.

BÀI HỌC 6:
Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi,chẳng làm gì cả. 1 con thỏ con nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Đại bàng trả lời: được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống nghỉ ngơi. Bỗng dưng 1 con cáo xuất hiện, vồ lấy ăn thịt con thỏ.

-- >Bài học xương máu:
Để được ngồi không chẳng làm gì anh phải ngồi ở trên cao, cao thật là cao.